Khi nhắc đến “siêu anh hùng”, chắc hẳn ai trong chúng ta cũng sẽ nghĩ đến những nhân vật trong phim Marvel, những người có siêu năng lực có thể cứu thế giới, đánh bại cái ác, hoặc ít nhất cũng biết bay, biết chiến đấu. Hồi nhỏ, chắc đứa trẻ nào cũng từng mơ mình sẽ trở thành một siêu anh hùng như thế, mình cũng vậy.
Nhưng lớn lên rồi, mình nhận ra rằng cuộc sống mình luôn có những siêu anh hùng âm thầm bên cạnh. Họ không mặc áo choàng, không biết bay, chẳng có siêu năng lực, mà chỉ mặc những bộ quần áo bình thường, làm những công việc đơn giản mỗi ngày. Họ là những người luôn che chở cho mình mỗi khi mình gặp nguy hiểm, luôn lo lắng khi mình đi học trễ về muộn, luôn nhường phần ngon nhất trên mâm cơm cho mình.
Bạn có biết đó là ai không?
Đó chính là ba mẹ – và nếu bạn may mắn, còn có cả ông bà nữa.
Khi Thấu Hiểu, Là Khi Bắt Đầu Biết Yêu Thương
Thật lòng mà nói, mình thấy những người làm ba làm mẹ là những người dũng cảm nhất, cũng là người đảm nhận công việc khó khăn nhất thế giới. Mình từng được nghe mẹ kể: khi sinh mình, mẹ đã bị băng huyết nặng đến suýt mất. Khi còn nhỏ, cõ lẽ nghe nhiều quá nên mình chẳng cảm nhận được gì nhiều, chỉ biết đó là chuyện “rất nguy hiểm cho mẹ khi sinh con”. Nhưng rồi cho đến khi mình đi du học ngành y tá tại Phần Lan và mình có cơ hội được thực tập tại khoa sản, mọi cảm nhận đã thay đổi hoàn toàn.
Mình từng chứng kiến một người mẹ đau đớn đến mức vừa gào thét, vừa quay sang trách chồng: “Tôi đau như vậy là tại ông…”. Lúc ấy, thú thật mình nghe mà thấy buồn cười. Nhưng khi nhìn gương mặt méo mó vì đau của sản phụ, mình cũng cảm nhận được nổi đau kinh khủng đó. Rồi khoảnh khắc tiếng khóc của em bé vang lên, cả mẹ lẫn cha đều bật khóc. Không ai bảo ai, tất cả đều cười vui vẻ và nói lời chúc mừng – vì cuối cùng, mẹ con đều an toàn.
Chứng kiến điều đó, mình mới hiểu được sự hy sinh của mẹ lớn đến mức nào. Mỗi lần sinh con là mỗi lần đi qua cửa tử.
Và mình cảm phục tất cả những người làm mẹ trên thế giới này.
Gia Đình: Không Phải Lúc Nào Cũng Là Một Mái Ấm Ngọt Ngào
Tất nhiên, không phải ai cũng có những ký ức đẹp với cha mẹ. Sẽ có người nghĩ ngay đến những lời mắng chửi, những trận đòn roi, những lần bị so sánh với “con nhà người ta”, những yêu cầu khắc khe… Và thật ra, mình cũng từng là người bị như thế.
Hồi nhỏ, có lần mẹ gửi mình lên nhà một người cô, bắt ở đó suốt một tháng, không cho về dù mình đã khóc lóc van xin. Mỗi lần nhớ lại chuyện đó, mình thấy rất tổn thương. Mình còn nhớ đến cảm giác đứng trên lan can và hy vọng rằng bỗng một ngày mẹ mình sẽ chạy đến và rước mình về nhưng rồi mình cứ đợi và đợi. Lúc đó mình đã nghĩ mẹ không thương mình, không hiểu mình, trong khi bạn bè được ba mẹ bảo bọc thì mình lại bị “bỏ rơi”. Mình dần thu mình lại, không nói chuyện nhiều với nhà, cũng chẳng chia sẻ với ai điều gì nữa vì mình nghĩ mình là người cô đơn nhất và cũng không ai có hoàn cảnh bị ba mẹ bỏ như mình.
Nhưng khi trưởng thành hơn, được nói chuyện với nhiều người và lắng nghe câu chuyện họ chia sẻ, thì mình mới biết: ai cũng có những nỗi buồn riêng với gia đình. Không ai hoàn hảo. Và không phải chỉ mình mới từng mất kết nối với ba mẹ.
Từ đó, mình bắt đầu hiểu dần ra… Dù lúc đó ba mẹ đã làm những chuyện mình buồn không lắng nghe mình nhưng ba mẹ đã cố gắng cho mình những điều tốt nhất trong khả năng và hoàn cảnh của họ lúc ấy.
Khi mình gạt bỏ được những cảm xúc tiêu cực, mình có thể nhớ lại những kỷ niệm đẹp mà trước kia mình đã vô tình quên mất. Dù ba mẹ hay cãi vã, dù ba không kiếm được nhiều tiền, dù mẹ rất nghiêm khắc… nhưng họ vẫn là những người dành trọn cho mình những điều tốt nhất: ba chở mình đi chơi, kể chuyện cho mình nghe mỗi tối, mẹ không tiếc tiền mua cho mình bộ quần áo tốt nhất, cho mình học trường tốt nhất – dù khi ấy gia đình rất khó khăn.
Yêu Từ Những Điều Không Hoàn Hảo
Tất nhiên, mỗi người đều có câu chuyện riêng, cảm nhận riêng về cha mẹ của mình. Ngoại trừ một vài trường hợp đặc biệt quá tiêu cực, thì mình tin rằng hầu hết các bậc làm cha mẹ đều yêu con vô điều kiện – và sẵn sàng hy sinh cả cuộc sống của mình để con cái có được điều kiện tốt hơn.
Mình từng nghe một người bạn kể rằng: chỉ có một mình ba của bạn ấy đi làm để nuôi cả gia đình 8 miệng ăn. Dù không có tiền dư, ông vẫn cho tất cả con cái học hết lớp 12. Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng thử nghĩ xem – nuôi 8 miệng ăn và chu cấp đầy đủ cho tất cả các đứa con ăn học , không bỏ sót đứa nào – thì đó là một điều phi thường.
Ba có thể là người không biết dịu dàng, không hay hỏi han con cái. Thậm chí có lúc còn to tiếng, la mắng làm tổn thương nhau. Nhưng rồi, họ vẫn luôn là người lặng lẽ quay lưng, gồng gánh cả gia đình.
Mình vẫn nhớ tấm lưng của ba chở mình đi chơi, một tay bế mình, một tay xách hai giỏ chuối đầy để cho thú ăn ở sở thú.
Không có tiêu chuẩn nào cho “người cha hoàn hảo” – nhưng mỗi người cha đều có cách thương con riêng, để lại những ký ức rất riêng cho con mình. Dù vui hay buồn, đó vẫn là những dấu ấn không thể nào quên.
Mình từng nghe một câu chuyện rất vui rằng: “Ba mình thì ít nói còn mẹ thì nói nhiều đến mức nhức đầu. Nhưng nếu một ngày mẹ im lặng còn ba thì nói nhiều thì chắc chắn mình sẽ mời thầy về trục vong – vì đó không còn là ba mẹ mình nữa rồi!”
Nghe thì buồn cười, nhưng nó cho thấy: mỗi người đều có nét riêng, cả những điều mình từng không ưa – lại là phần rất “đặc trưng” tạo nên họ. Nếu một ngày họ không còn những thói quen ấy, họ không còn là họ nữa.
Làm Cha Mẹ – Nghề Không Lương Nhưng Cả Đời Phải Làm
Và bạn cũng đừng quên rằng – ba mẹ mình cũng từng là con của ông bà. Họ được nuôi dạy theo cách của thế hệ trước, và rồi lớn lên, họ tiếp tục nuôi dạy con cái theo cách họ đã học được – có thể không đúng, có thể lỗi thời, nhưng đó là cách duy nhất họ biết.
Không ai dạy họ làm cha mẹ.
Không có trường lớp nào dạy cách yêu thương con cái đúng mực.
Họ học qua những sai lầm, học từ cuộc sống, và học bằng cả nỗi lo lắng hằng đêm.
Làm cha mẹ là một công việc không yêu cầu kinh nghiệm, nhưng phải làm 24/7, không có lương, không có ngày nghỉ, không thể từ chức – và kéo dài đến tận cuối đời mà còn phải quên đi những mục tiêu, ước mơ. những bước tiến riêng của mình
Vì vậy, nếu còn có thể – hãy nói chuyện nhiều hơn với ba mẹ, hãy chia sẻ, cảm thông, và yêu thương họ từ những điều không hoàn hảo nhất.
Kết: Yêu Khi Còn Có Thể
Nếu bạn còn cha mẹ – hãy trân trọng từng khoảnh khắc.
Nếu bạn đã làm cha mẹ – hãy tha thứ cho chính mình, vì bạn cũng đang cố gắng từng ngày.
Nếu bạn chưa làm cha mẹ – hãy học cách yêu thương những điều không hoàn hảo, bắt đầu từ gia đình.
Bởi vì cha mẹ – chính là những siêu anh hùng âm thầm nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta.
No Comment! Be the first one.